PART 5
Ba trăm năm mấy đận luân hồi?
Hồng trần này không có người thật quá tịch liêu.
Sau ba trăm năm, hắn lỡ bước một lần về lại dòng suối ngày xưa đó.
Và rồi hắn gặp con hồ ly nhỏ, lông trắng muốt, lỗ tai bông xù.
Môi hắn mấp máy, suýt bật lên tiếng Lam Nhi.
Nhưng con hồ ly này không phải Lam Nhi.
Lam Nhi có tròng mắt xanh y như màu mắt hắn vậy.
Con hồ ly này lại có mắt màu tím biếc.
Hắn biết là không phải nhưng hắn không kìm được.
Hắn nhìn con hồ ly nhỏ, cười, chìa cho nó một miếng lương khô.
Con hồ ly nhỏ đó giống hệt Lam Nhi.
Đến cả câu hỏi ngây ngô ” Thần tiên ca ca, ta yêu người được không?” cũng thật giống.
Đến nỗi, hắn buột miệng đáp lời khi con hồ ly đó hỏi tên hắn.
“Hà Khả Tuyết”
“Hà Khả Tuyết, tên thật đẹp, tên ta là Tử Nhi. Thần tiên ca ca, ta yêu người được không?”
“Không được đâu.” Hắn nghe rõ mình đáp lời như thế, nhưng khi nhìn bóng con hồ ly nhỏ lủi thủi về hang, hắn lại thở dài.
Động tâm một lần, bi thương một lần.
Lần thứ hai, chẳng dễ đến thế đâu…
Tử Nhi thích Hà Khả Tuyết, vô cùng, vô cùng thích hắn.
Nhưng được đáp lại là sự cự tuyệt lạnh lùng.
Nó được một vị hồ ly tỷ tỷ mách cho cách khiến thần tiên động lòng.
Dùng Huyết hồn thảo mọc trên núi Côn Luân
Đốt lên
Thì thầm ba lần
Tên của thần tiên.
Đó là cách khiến Hà Khả Tuyết yêu nó đời đời kiếp kiếp.
Tử Nhi trèo đèo lội suối, mất bảy bảy bốn chín ngày mới hái được ba nhánh Huyết hồn thảo trên đỉnh Côn Luân.
Lúc nó gặp lại Hà Khả Tuyết, bộ lông trắng đã không còn lấp lánh như trước vì đường trường bụi bặm.
Tử Nhi nâng niu ba nhanh cỏ, đặt vào trong một cái hũ nhỏ bằng pha lê, châm lử a đốt, khẽ thì thầm cái tên “Hà Khả Tuyết”.
Sau khi đọc lần thứ nhất, nó thấy Hà Khả Tuyết đứng trước khung cửa, mỉm cười với nó.
Sau khi đọc lần thứ hai, nó thấy Hà Khả Tuyết vươn tay ra, ôm lấy nó.
Sau khi đọc lần thứ ba, nó thấy vòng tay ôm nó trượt dần.
Mở mắt ra nhìn, nó vẫn thấy Hà Khả Tuyết cười với nó, và rồi…
… Tan biến vào hư không.
Đằng sau cánh cửa phòng Tử Nhi, có một con hồ ly với y sam bích lục.
Nó nép vào cửa, cười hả hê.
Hà Khả Tuyết, cuối cùng ta cũng trả thù được Kỷ Đằng yêu dấu của ta.
Hồ ly, tuy ngoài miệng nói rằng đa tình thành bản chất, câu dẫn người thành thói.
Suy cho cùng, kỳ thật tất cả đều rất si tình.
ENDING
Hắn ngửi thấy mùi hương đó, một mùi hương vô cùng kỳ lạ và mị hoặc, mùi hương hắn chưa từng ngửi thấy bao giờ.
Nhưng hắn biết, đó là mùi của Huyết hồn.
Hắn nghe ai đó thầm thì tên của hắn.
Lâu, rất lâu rồi, chưa từng có ai gọi tên hắn.
” Hà Khả Tuyết.”
Ánh mắt hắn mờ dần, thoảng đâu đó trong cơn mơ ảo, hắn nhìn thấy ai đó như là Lam Nhi.
Hắn cười với hình bóng đó.
“Hà Khả Tuyết.”
Tiếng ai đó từ xa xăm gọi tên hắn vang lên lần thứ hai.
Tròng mắt xanh biển chuyển dần sang màu xám xịt.
Mái tóc bạch kim ngả dần về màu đen huyền.
Hắn vươn tay ra, ôm lấy cái bóng hình hắn mong tưởng, ôm lấy Lam Nhi của hắn.
Nhưng khi ôm rồi, hắn nhận ra người đó là Tử Nhi.
“Hà Khả Tuyết.”
Hắn nhớ lại những chuyện cũ xưa cách đây cả ngàn năm.
Mẹ hắn từng dịu dàng gọi tên hắn như thế.
Chỉ duy nhất một lần.
“Con trai của ta, ta đặt tên con là Hà Khả Tuyết.”
Cha hắn từng nghiêm khắc quát mắng hắn.
Ngọc Đế thúc thúc từng bị hắn mè nheo đòi kẹo hồ lô.
Hằng Nga tỷ tỷ từng bị hắn đe dọa cướp mất Ngọc Thố.
“Thần tiên ca ca, ta yêu người.”
Và rồi hắn nhớ ra.
“Huynh chưa hồi phục công lực, không phải là đối thủ của Kỷ Đằng Đế Quân.”
Tay trái hắn nắm Tử Nha thần kiếm, tay phải hắn rõ ràng nắm tay Lam Nhi.
Lam Nhi khẽ cười, ôm hắn, thầm thì vào tai hắn.
“Hà Khả Tuyết, huynh nhất định đừng quên ta nhé.”
Đó là lần duy nhất Lam Nhi kêu tên hắn.
Sau đó…
…sau đó
Lam Nhi phá toái nguyên anh, đồng qui vu tận với Kỷ Đằng Đế Quân.
Để lại một mình hắn ngẩn ngơ đợi chờ bên hàng hồng cúc.
Hắn nhớ ra hết rồi.
Hắn không thể chấp nhận sự thật là Lam Nhi không còn nên mới tự dối gạt mình suốt ba trăm năm.
Mùi Huyết Hồn thảo dụ hoặc như muốn hắn chìm sâu vào giấc ngủ.
Hắn biết đó là điềm báo, trước lúc hắn tan biến vào hư vô.
Hắn chỉ muốn biết liệu biến mất như thế liệu hắn có thể gặp Lam Nhi thêm một lần nữa không?
Con hồ ly nhỏ, bộ lông trắng muốt, lỗ tai bông xù.
Con hồ ly nhỏ y sam bạch sắc, vũ khúc câu hồn.
Chẳng ai có thể trả lời cho hắn câu hỏi đó
Nhân sinh đạo … đích vô thường.
Một kiếp ái tình.
Một kiếp bi thương…
_ Hoàn_
“Hồ lãng”
Được viết bởi Hà Khả Tuyết.
Dành tặng Michyo nhân ngày sinh nhật.
Bản quyền sáng tác thuộc về Hà Khả Tuyết.
Quyền sở hữu thuộc về Michyo
Phản hồi gần đây